Trương Sùng Quang nói xong rồi nhẹ nhàng cúp điện thoại.
Cậu ngả lưng vào ghế ngồi, một lúc sau lại không nhịn được mà sờ nhẹ vào môi mình.
Nơi ấy, vần còn hơi ấm của Hoắc Tây.
Cậu rất nhớ cô, rất nhớ rất nhớ, nhưng đã quá lâu quá lâu cậu không có được người này rồi, cậu không thể chờ được nữa.
Trương Sùng Quang biết cậu có bệnh.
Chính cậu cũng thấy cậu không bình thường.
Nhưng cậu không muốn bình thường.
, chỉ cần Hoắc Tây trở lại bên cạnh cậu, bệnh của cậu sẽ khỏi ngay.
Cửa xe bị gõ mấy lần.
Trương Sùng Quang nghiêng đầu nhìn sang, sau đó ánh mắt cậu ngừng lại.
Ngoài xe là một người đàn ông hơn 50 tuổi, quần áo cũ nát, khuôn mặt đen kịt lại, nhưng Trương Sùng Quang vừa nhìn đã nhận ra người đàn ông đó là ai.