Bờ môi Hoắc Tây run rấy.
Trương Sùng Quang tới gần cô, cậu gần như ghé vào tai cô lẩm bẩm: “Hoắc Tây, cậu nói đúng, không phải tôi lấy Lục Thước ra đe dọa cậu, tôi lấy chính mình ra đe dọa cậu!”
Cổ họng mảnh khảnh của Hoắc Tây không ngừng run rẩy.
Cô mãi mãi không thế quên được lúc trước mẹ của Trương Sùng Quang đã chết như thế nào.
Bà nhảy xuống từ nhà cao tầng.
Trong máu của Trương Sùng Quang cũng chảy cái gien điên cuồng này.
Trong quá khứ, cô chưa từng biết đến,
Bây giờ cô đã thấy rồi, Trương Sùng Quang không gì khác một tên điên, là một tên cờ bạc!
Hoắc Tây nói ra một câu: “Nếu như tôi không chấp nhận thì sao!”
Trương Sùng Quang cười: “Vậy tôi cũng không còn gì để mất nữa! Hoắc Tây… Thật ra những năm đó ở nhà tôi rất vui.”