Sáng sớm, Trương Sùng Quang đỡ hơn nhiều, cậu rời giường đi vào trong nhà.
Hoắc Tây đã dậy.
Cô nhìn cậu, nói: “Hạ sốt?”
Trương Sùng Quang gật đầu, cậu đến gần: “Cảm ơn!”
Hoắc Tây vẫn rất lạnh lùng: “Không cần khách sáo! cho dù là người lạ té xỉu, tôi cũng không thể ngồi yên bỏ mặc! Đúng rồi, thân thể của cậu không phù hợp cho đợt đàm phán tiếp theo, đối ngày đi!”
Trương Sùng Quang không kiên trì.
Cậu hỏi cô: “Vậy cậu sẽ ở lại chờ tôi dưỡng bệnh sao?”