Lục Khiêm mở cửa đi ra ngoài.
Hoắc Tây vội vàng đứng thẳng người, lau mắt: “Cậu ấy thế nào rồi?”
Lục Khiêm đóng cửa lại, xoa đầu cô: “Trong lòng vẫn nhớ thương nó sao? Dứt khoát như vậy là được, nó đánh cháu một cái, cháu phải đánh trả lại một trăm cái, ông thấy nó cũng không dám đánh trả, bằng không ông và bố cháu sẽ băm nó.”
Hoắc Tây nhẹ nhàng lắc đầu: “Như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì hết!”
Cô lại nói: “Thật ra không nên bắt đầu! Nếu cháu không nói ra có lẽ bây giờ vẫn tốt đẹp, cũng loạn đến mức này! ông cậu, giữa cháu và cậu ấy không phải là chuyện có tha thứ hay không tha thứ, mà suy nghĩ của chúng cháu không giống