Cô trở về phòng ngủ trưa, lúc thức dậy chỉ thu dọn đơn giản một chút rồi ngồi lên xe của Trương Sùng Quang đi tới công ty đối phương. Lúc ngồi vào trong xe, cô phát hiện sắc mặt của Trương Sùng Quang không được tốt, hỏi: “Có cần kéo dài thời hạn hay không, sắc mặt của cậu không được tốt, sẽ ảnh hưởng tới hiệu quả đàm phán.”
“Cậu quan tâm tôi sao?” Trương Sùng Quang nghiêng đầu hỏi.
Giọng điệu của Hoắc Tây lạnh lùng: “Tôi chỉ đế ý tới kết quả công việc!”
Trương Sùng Quang nhấn nhẹ chân ga, giọng điệu nhẹ nhàng: “Đúng vậy! Bây giờ cậu đã
căm thù tôi đến tận xương tuỷ, cho dù tôi có bệnh tình nguy kịch, cậu cũng không thèm đế ý.”
Người đàn ông này đang làm nũng, Hoắc Tây vẫn có thể phát hiện ra.