Hoắc Tây không nói gì.
Cô đi thẳng vào trong nhà, ở phía sau, Lục Khiêm vổ vai Trương Sùng Quang: “Người trẻ tuổi mà, thất tình là chuyện bình thường.”
Trương Sùng Quang rũ mắt không nói gì thêm.
Lục Khiêm cũng cảm thấy đứa nhỏ này không còn giống như trước.
Im lặng một cách quá mức.
Minh Châu dẫn Trương Sùng Quang ra phòng dành cho khách ở sau nhà, Trương Sùng Quang nhẹ giọng nói lời cảm ơn: “Cảm ơn cô.”
“Cảm ơn cái gì!”
Minh Châu dịu dàng hỏi: “Sao lại thế này? Dì Ôn của cháu không yên tâm về cháu, nhờ cô chăm sóc cho cháu! Lần trước không phải cháu và em gái vẫn rất vui vẻ sao?”
Giọng nói của Trương Sùng Quang nghẹn lại: “Là do cháu sai!”
Cậu không giấu giếm, nói hết mọi chuyện một lần, Minh Châu nghe xong cũng trợn mắt há hốc mồm.