Giống như bọn họ chưa từng cãi nhau.
Cô ỷ lại bên người cậu.
Trương Sùng Quang cuộn người lại, lẳng lặng nhìn chăm chú vào gương mặt của cô lúc ngủ, cực kỳ tham lam.
Chắc là vì đã quá nhớ cô.
Cậu nhịn không được, nhẹ nhàng chạm vào đầu ngón tay của cô.
Hoắc Tây ngủ rồi, cậu từ từ nắm lấy, cũng không dám dùng lực quá mạnh, tránh đánh thức cô.
Cũng chỉ có lúc này, cậu mới có thể hèn mọn có được cô trong một chốc.
Sau hai tiếng, máy bay đáp xuống thành phố c.
Trương Sùng Quang đặt khách sạn thay
Hoắc Tây nhưng Hoắc Tây không ở, cô xách hành leo lên xe nhà họ Lục: “Tôi ở nhà họ Lục.”
Trương Sùng Quang giữ chặt tay cô: “Tôi cũng ở nhà họ Lục.”
Hoắc Tây rũ mắt cười nhẹ: “Buồn cười ghê! Cậu dựa vào cái gì mà qua đó ở? Đó là nhà của ông cậu của tôi, cũng không phải nhà ông cậu của cậu.”