Sắc mặt Trương Sùng Quang trở nên tái nhợt.
Cậu chỉ đế lại một câu: “Dì ôn, cháu vẫn muốn thử xem.” Rồi rời đi.
Ôn Noãn lên xe, tâm trạng vẫn rất phức tạp.
Hoắc Minh nghiêng đầu nhìn bà, nhẹ giọng hỏi: “Nhìn thấy Sùng Quang?”
Ôn Noãn ừ một tiếng.
Hoắc Minh không lên tiếng nữa, yên lặng lái xe. Một lát sau, òn Noãn nhịn không được mà nói: “Thằng bé đã thay đổi rất nhiều, có vẻ tâm trạng nặng nề lắm! Minh, em sợ thằng bé xảy ra chuyện.”
“Có thể xảy ra chuyện gì được? Em nên lo lắng cho con gái mình!”
“Sùng Quang luấn quấn trong lòng, người xui xẻo đầu tiên chính là con gái chúng ta, một thằng đàn ông trưởng thành như nó có thế mang thai được hay sao?”