Nhưng Hoắc Tây không có quá nhiều cảm giác, nên cô từ chối!
Lúc đi ra khỏi nhà ăn, nhà trai vẫn không muốn từ bỏ, đuổi theo muốn đưa Hoắc Tây về.
Hoắc Tây ném túi công việc vào trong xe, cười nhẹ: “Tôi có lái xe, bây giờ phải tới Cục Dân Chính một chuyến để gặp đương sự.”
Nhà trai biết Hoắc Tây không xem mình vào mắt.
Anh không tiếp tục kiên trì, rất có phong độ mở cửa xe cho Hoắc Tây: “Kia sau này có rảnh thì đi uống trà.”
Hoắc Tây cười nhẹ rồi gật đầu.
Cô lên xe, khởi động xe rồi từ từ rời đi.
Trong nhà hàng, bố mẹ đàng trai cũng cực kỳ yêu thích Hoắc Tây, còn đang thuyết phục Hoắc Minh nói chuyện lại với con gái: “Hoắc Minh à, Khải Nhân cũng coi như đứa trẻ anh nhìn từ nhỏ đến lớn, nói thêm đôi lời tốt đẹp cho thằng bé, tình cảm có thề bồi dưỡng từ từ nữa mà! Tôi bảo đảm Hoắc Tây tới nhà chúng tôi sẽ không phải chịu một chút uất ức nào, Khải Nhân sẽ chăm sóc con bé như chăm sóc tiên nữ vậy!”