Trong bóng đêm, ánh lửa đỏ tươi giữa hai ngón tay thon dài của Trương Sùng Quang thon tạm dừng lại.
Ánh mắt của cậu giằng co trên người Hoắc Táy.
Không nỡ dời đi.
Cậu thấy cô đứng dưới đêm xuân, cô mặc một chiếc váy màu đen, mái tóc đen dài bị gió đêm thối bay, khuôn mặt nhỏ sáng bừng giữa đêm đen.
Đã từng có rất nhiều khi, cậu nâng khuôn mặt nhỏ này lên, vừa hôn môi vừa liều chết triền miên cùng cô.
Thế nhưng bây giờ cũng chỉ có thể đứng nhìn từ phía xa xa.
“Hoắc Tây.” Cậu lẩm bấm gọi tên cô, ánh mắt có phần nóng bỏng.
Hoắc Tây cũng thấy cậu.
Thế nhưng cô chỉ lẳng lặng nhìn hai giây, sau đó xoay người rời khỏi sân thượng.
Ánh mắt của Trương Sùng Quang trở nên ảm đạm.
Cậu nhìn theo hướng cô rời đi, nơi đó, dường