Chiều hôm buông xuống.
Trong nhà vô cùng náo nhiệt, mùi đồ ăn lan tỏa khắp mọi nơi, người giúp việc trong nhà cũng tới tới lui lui, Hoắc Tây đứng dưới chiều xuân, ôm Hoắc Minh một cái.
Cốp xe thế thao được mở ra, một bó hoa hồng lớn.
“Tặng cho bố và mẹ ạ!”
Hoắc Minh cười ha ha rồi nói: “Con cũng biết chọn quà ghê, rõ ràng chỉ để chọc mẹ con vui vẻ thôi!”
Hoắc Tây ôm hoa, bước vào trong.
Hoắc Minh đi phía sau cô, ánh mắt thâm trầm.
Ông lại đứng ở bên ngoài thêm một lát, nhìn về phía bãi đậu xe, mấy chiếc xe đang đỗ ở đó đều là con cháu trong nhà tới mừng thọ ông nhưng tóm lại vần thiếu một người.