Mãi cho đến khi Hoắc Minh đánh mệt, ông mới mắng: “Thằng nhãi con! Từ trước đến nay chú không nỡ đánh cháu, nhưng hôm nay không đánh cháu một trận thật sự khó mà nguôi giận!”
Trương Sùng Quang thấp giọng nói không xin lỗi.
Hoắc Minh ném thắt lưng!
Ông nhìn người đang quỳ, nhìn đứa nhỏ do một tay mình nuôi lớn, trong lòng đau đến tột cùng.
Ông hạ quyết tâm: “Sùng Quang, nếu như cháu muốn ở lại trong nhà, vậy thì hãy đoạn tuyệt với Hoắc Tây!”
“Chú Hoắc!”
Trương Sùng Quang cắn răng: “Cháu yêu Hoắc Tây, cháu không muốn cắt đứt với cô ấy!
“Cháu chỉ có thế chọn giữa việc là con trai chú hay là chồng của Hoắc Tây mà thôi. Sùng Quang, cháu là người thông minh, cháu nên biết nên chọn như thế nào để an toàn, nếu cháu lựa chọn Hoắc Tây thì con bé cũng chưa chắc sẽ tiếp nhận cháu.”