Đầu Hoắc Tây bị băng bó, khó chịu nhắm mắt lại.
Trương Sùng Quang sửng sổt một chút.
Cậu không phải cổ ý, cậu chỉ không muốn Hoắc Tây rời đi, cậu có rất nhiều điều muốn giải thích với cô, vừa rồi cậu cũng không phải thật sự muốn đánh cô.
Nhưng trong lòng cậu biết rằng, có giải thích nhiều cũng vô dụng.
Cậu chỉ vì Hoắc Tây nói đến Thấm Thanh Liên mà đánh cô một bạt tai.
Đây là sự thật.
Trương Sùng Quang ôm đầu cô, muốn kiểm tra cho cô: “Để anh xem xem.”
Hoắc Tây dùng sức đấy cậu ra.
Cô giương mắt nhìn cậu, ánh mắt lạnh lùng và xa lạ.
Trương Sùng Quang đau đớn vô cùng, tiếng nói khàn khàn, vẻ mặt lo lắng: “Những cái khác về nói sau, Hoắc Tây, anh đưa em đến bệnh viện trước.”