Khói thuốc xâm nhập vào phổi, sự thiêu đốt tạo ra cảm giác đau nhức mới có thể khiến cô tỉnh táo.
Tay Hoắc Tây vẫn run như vậy cho đến khi cô hút hết điếu thuốc. Khi Trương Sùng Quang trở về, cũng là lúc cồ vứt đầu lọc thuốc lá vào gạt tàn.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Trương Sùng Quang ngửi thấy mùi thuốc lá, cậu nâng mắt nhìn Hoắc Tây đang đứng ở đó.
“Hoắc Tây!”
“Anh và cô ta từng có một mối quan hệ phải không?” Hoắc Tây hỏi bằng giọng nhẹ tênh: “Đầu tiên hay cuối cùng thế, anh có tiện nói cho em biết không?”
Hầu kết của Trương Sùng Quang lăn lên cuộn xuống: “Đầu tiên, vào năm hai mươi tuổi!”
Hoắc Tây cúi đầu cười.
“Hai mươi tuổi à, vậy là mối tình đầu nhỉ! Trương Sùng Quang, hồi ấy anh bỏ em ở Mỹ một mình là để ở bên cạnh Thẩm Thanh Liên đúng không, bây giờ cô ta đã là bà Lâm rồi mà ảnh của hai người vẫn được đặt trên bàn làm việc! Càng buồn cười hơn nữa là anh nói anh bên cạnh em suốt quãng đời này! Mẹ nó, anh quá đáng vừa