Hoắc Tây không nhịn được trêu chọc cậu: “Giống như tìm vài người đế chơi!”
Trương Sùng Quang nghiêng người hôn cô, giọng nói khàn khàn: “Cũng không phải tất cả đều là bạn gái! Có một số là quan hệ bạn học, muốn về nước vui chơi.”
Hoắc Tây cũng không muổn đi kiểm tra xem lời nói đó là thật hay giả.
Cô hừ nhẹ: “Lúc đó anh thực là đào hoa!”
Trương Sùng Quang liếc cô một cái: “Em thích chơi không? Tối hôm nay anh có thề chơi với em không?”
Hoắc Tây mắng cậu không biết xấu hổ.
Cô thực không nhìn ra, cậu còn có sở thích này! Bình thường thì trông rất đứng đắn.