Cuối cùng, tình nguyện mở rộng thân mình, hôn môi với cậu.
Cà phê đã lạnh từ lâu.
Bọn họ lại đổi góc độ, xâm chiếm hơi ấm của nhau, hôn nhau không thế dứt ra được.
Ngoài cửa, thư ký của Trương Sùng Quang liên tục gõ cửa.
“Tổng Giám đốc Trương, đã đến giờ họp, có tiếp tục lùi lại không?”
“Lùi lại!”
Trương Sùng Quang vừa nói xong, Hoắc Táy đã che môi cậu lại: “Anh đi họp đi! Em ở chỗ này chờ anh, tan làm chúng ta cùng nhau về nhà.”
Trương Sùng Quang yêu cầu đến chỗ của cậu.
Hoắc Tây ừ một tiếng.
Trương Sùng Quang lùi ra phía sau, cậu ở trước mặt cô sửa sang lại quần áo và cà vạt, trở về bộ dáng nhã nhặn.