Hoắc Minh ngồi đổi diện cô, trợn mắt nhìn cô: “Lời này mà đế mẹ con nghe được còn không giết con! Cô gái nhà con chỉ dám làm trò cho bố xem, còn trước mặt mẹ con thì giả bộ đứng đắn.”
“ở chung với người đứng đắn thì cần phải có dáng vẻ của người đứng đắn!
Hoắc Minh tức giận.
Người hầu đưa trà nhuận họng cho ông, ông nhấp một ngụm, sau đó bắt đầu thấm vấn: “Nói bố biết khoản tiền kia của Lục Thước!”
Hoắc Tây mỉm cười: “Bổ, đó không phải điều bổ muốn hỏi phải không?”
Hoắc Minh không nói vòng vo với cô nữa mà hỏi thẳng: “Được rồi! Vậy bố hỏi con, chuyện của con với Sùng Quang là thế nào? Đã có dự định gì chưa? Nếu giải quyết ốn thỏa rồi thì bố và mẹ con sẽ chuấn bị đồ cưới, bố cũng đưa ra vài đề nghị với Sùng Quang, phòng tân hôn gì gì đó cũng phải chuấn bị!”