Hoắc Minh lo lắng đến mức muốn giơ tay thề với trời.
Cuối cùng, ông đứng cạnh vợ, tủi thân nói: “Chúng ta đang nói chuyện con cái, sao bà còn trách tôi nữa chứ? Bà dám nói mấy năm nay tôi không đối tốt với bà hay sao? Có người vợ nào thoải mái như bà hay không, đều không phải đề phòng nhân tình thì chính là đề phòng chồng có con riêng bên ngoài.”
Ôn Noãn khẽ mỉm cười: “Ngẩm lại thì ông vẫn tốt!”
“Chắc chắn rồi!”
Hoắc Minh nắm tay bà, hôn lên mặt bà: “Không phải chúng ta sẽ cùng nhau già đi hay sao! Đợi đến khi mấy chuyện lớn của mấy đứa nhỏ quyết định xong thì tôi sẽ đưa bà đi du lịch khắp thế giới.”