Hoắc Tây dán mặt vào lưng cậu, nhẹ giọng: “Cậu đế tôi suy nghĩ đã!”
Tim Trương Sùng Quang hơi đập nhanh và loạn nhịp.
Cậu ít nhiều có hiểu biết về Hoắc Tây, với tính tình kiêu ngạo của cô, nếu cô không thả lỏng tâm trạng thì không thể nói ra những lời như vậy, hơn nữa cô còn nguyện ý sống cùng cậu, nguyện ý bỏ kiêu ngạo của mình xuống.
Chủ yếu là bởi vì cô thương cậu.
Một lúc lâu sau, cậu xoay người dịu dàng hôn cô.
Nắng sớm xuyên qua cửa sổ tiến vào, nhẹ nhàng chiếu vào trên người bọn họ, im lặng tốt đẹp.
Hoắc Tây thấp giọng: “Nếu còn hôn nữa, tôi sẽ đến công ty muộn mất!”