Cậu đúng là không phải sức của con người!
Mỗi lần đều cầu xin cô bắt nạt cậu, nhưng đến lúc sau, cậu đúng là cầm thú cũng không bằng.
Trương Sùng Quang cười nhẹ.
Cậu hôn bả vai cô: “Vậy anh đi tắm một chút.”
Hoắc Tây nhắm mắt lại, một chữ cũng không muốn nói.
Trương Sùng Quang vọt đi tắm rửa, xử lý lại vết thương trên mặt, vết thương biến thành rất thảm thiết, giống như cậu đã bị bạo hành gia (Tinh trong một tháng.
Làm xong, cậu cũng không mệt chút nào.
Đứng ở đỉnh của căn nhà, tự mình rót một ly rượu đỏ, chậm rãi nhấm nháp.
Cậu nghĩ, trong phòng ngủ có người cậu muốn.
Mấy năm nay, cậu rời bỏ rồi lại một lòng nhớ nhung người ta, cậu biết Hoắc Tây đã thả lỏng, cậu cũng không vội vã ép buộc.