“Cậu cũng không có chủ động mà?”
Trương Sùng Quang lại hôn nhẹ cô: “Vậy tối nay anh bắt đầu chủ động!”
Mặt Hoắc Tây có chút nóng, cô đấy cậu ra, đi về phía trước.
Trương Sùng Quang đi theo.
Một lát sau, Hoắc Tây chỉ vào một cái xe đẩy nhỏ, nói: “Bên kia vậy mà có bán hạt kê rang đường?… Trương Sùng Quang, cậu đã biết trước rồi phải không?”
Cậu cười nhưng không nói, cùng cô bước tới trước.
“òng chủ, lấy loại này một cân.”
Chủ xe vừa nhấc mắt đã thấy hai người phát ra ánh sáng vàng lập lòe, vừa nhanh nhẹn cân đồ vừa nói: “Anh với vợ đi dạo tiêu cơm nhỉ! Nhìn thực xứng đôi.”
Trương Sùng Quang đưa một trăm đồng, không cần thổi lại.