Hoắc Tây chọn một cái chén nhỏ: “Không ai là người yêu của cậu cả. Trương Sùng Quang, tôi muốn một ít tương mè.”
Cậu tốt bụng lấy một ít cho cô.
Lúc Hoắc Tây ăn cơm, nhỏ giọng nói: “Chăm sóc cậu nên là tôi, hồi nhỏ là tôi nhặt cậu về nhà, cho ăn cho uống.”
Trương Sùng Quang dịu dàng nhìn cô.
Hoắc Tây không biết nói gì nữa, cô yên lặng ngồi ăn.
Sau khi ăn xong, cậu dọn chén bàn, mặc áo khoác ngoài có vẻ như chuấn bị đi về nhà.
Hoắc Tây tiễn cậu tới cửa.
Cậu lại cúi đầu nói nhỏ: “Theo tôi ra ngoài một chút đi! Hoắc Táy, người yêu với nhau cũng không nên chỉ có lên giường đúng không?”