Hoắc Tây muốn nói là mình nhiều tuổi nhất.
Trương Sùng Quanh hôn cô: “Tôi vẫn lớn hơn vài tháng so với cậu! Tôi nên chăm sóc cậu.”
Hoắc Tây quay đầu đi.
Một lát sau, cô nhẹ giọng nói: “Những năm ấy! Cậu đã đi đâu? Trương Sùng Quang…Xuống địa ngục đi!”
Cảm xúc tới quá nhanh.
Hoắc Tây tự thấy mình là một người đầy lý trí, nhưng giờ phút này cô không thể nào nhẫn nhịn được.
Cô càng yêu Trương Sùng Quang, thì cô lại càng quan tâm đến quá khứ.
Trương Sùng Quang nhìn thấy mắt cỏ đỏ lên, hầu kết khẽ nhúc nhích, nhưng cậu không giải thích được chỉ có thể ôm nàng vào trong lồng ngực, hôn lên tóc cô: “Xin lỗi, Hoắc Tây…Rất xin lỗi!”
Sau này, tôi sẽ không đi nữa.
Sau này, tôi sẽ không rời xa em nữa.