“Cậu biết nấu canh? Cho Bạch Khởi uổng?”
Hoắc Tây ừ một tiếng.
Trương Sùng Quang đặt đôi tay thon dài xinh đẹp trên tay lái, cân nhắc nói: “Chúng ta cùng đi? Lát nữa đế tôi nấu cho! Tôi sợ cậu khiến cho Bạch Khởi bị tiêu chảy.”
“Tôi tệ đến như vậy sao?”
“Có lẽ, có thế…có đi!”
Hoắc Tây không quan tâm cậu nữa.
Trương Sùng Quang lái xe một lúc, nói nhỏ: “Hoắc Tây, thật ra cậu vẫn giống như trước đây, tôi rất muốn nuông chiều cậu, nhìn có vẻ ‘ôn ào nhưng thật ra rất ngoan, cũng dễ dỗ.”
“Buồn nôn.”
Trương Sùng Quang cười nhẹ nhàng, trông rất sung sướng.
Nửa tiếng sau, họ tới siêu thị, vẫn giống như