Nhưng mà, đáy lòng cô lại có chút rung động.
Từ lúc cô hai mươi tuối, tất cả mọi chuyện cô đều tự mình gánh vác, sau lại cùng Bạch Khởi mở công ty luật…Cô chưa từng dựa dẫm vào một người nào.
Bởi vì Trương Sùng Quang đã rời đi.
Nhưng khi cậu trở lại, cậu nói, Hoắc Tây hãy đế tôi xử lý!
Hoắc Tây nhẹ nhàng nhắm mắt: Hoắc Tiểu Tây, mày cũng không phải người dễ dàng có tình cảm mà! Tại sao lại gặp phải một ngoại lệ là Trương Sùng Quang chứ?
Một đêm yên bình.
Sáng sớm, Hoắc Tây rời giường đi rửa mặt, kem đánh răng đã được bôi, khăn mặt cũng được chuấn bị.
Cô cười nhẹ: Trương Sùng Quang làm bảo mẫu nhỏ cũng không tồi!