Cô ở phía sau cậu, lần đầu tiên chủ động ôm cậu, âm thanh cũng nhẹ nhàng: “Cậu không giống người rộng lượng như vậy mà!”
“Yêu ai yêu cả đường đi!”
“Tôi thấy chú Hoắc nói cũng có lý, gặp phải tình địch không đấu lại được, thì nghĩ biện pháp biến họ thành con của mình, tôi thấy tuổi của Bạch Khởi cũng khá hợp, ngày mai cậu phải nói với cậu ta, cậu ta sau này có bố mẹ quản!”
Hoắc Tây không nói nên lời.
Cô nghĩ lại, Trương Sùng Quang đúng là được bố cô một tay dạy dỗ, như đúc từ một khuôn!
Cô buông cậu ra.
Nhưng Trương Sùng Quang bắt được tay cô, vây cô lại trước người.
Trong nồi nhiệt độ nóng hầm hập.
Cậu ôm cô, giọng nói rất dịu dàng: “Hoắc Tây, cậu nguyện ý nói cho tôi biết, có phải là nói cậu tin tưởng tôi?”