Cậu ta không nói gì.
Hoắc Tây thấy mũi chua xót, cô ôm cậu ta nhẹ nhàng nói: “Có tôi ở đây, sẽ không đế cậu có chuyện gì đâu! Đứa nhỏ ngốc, sao không nói sớm cho tôi biết?”
Bạch Khởi thì thào nói: “Tôi sợ chị ghét bỏ tôi!”
Hoắc Tây sờ mặt cậu ta, tâm trạng dịu lại vừa buồn vừa thương.
m thanh của Bạch Khởi rầu rĩ: “Chị ở chung với anh ta, nhưng mà chị không thể vứt bỏ tôi! Chị đừng bỏ tôi lại!”
“Tôi vẫn chưa có ý định cùng cậu ấy sống chung!”
Hoắc Tây thở dài, rốt cuộc mọi việc là sao vậy chứ!