Nhưng Hoắc Tây không đáp lại, hành lang bệnh viện nhỏ dài trống trải, tiếng giày cao gót giẫm lên sàn cực kỳ trong trẻo.
Rõ ràng là cô mặc áo bành tô, nhưng cơ thế vẩn rất lạnh.
Cô còn nhớ rõ đêm đó, khi cô mang Bạch Khởi về, cậu ta cứ ôm cô không chịu buông tay.
Cậu ta coi cô như sự cứu rỗi.
Nhưng, ai sẽ cứu rỗi cô đây, Hoắc Tây khẽ dựa người vào tường trên lối đi nhỏ.
Cô buồn phiền châm một điếu thuốc lá nhỏ, đổm lửa lắng lặng cháy.
Phía trước có người đi tới, là trợ lý Tiểu Hồng
của Bạch Khởi, mắt cô đỏ hoe nhìn người đi tới.
Hoắc Tây lạnh nhạt nói: “Chăm sóc tốt cho cậu ấy! Tim cho cậu ấy một bác sĩ tâm lý…Không, để tôi tìm cho cậu ấy! Ngày mai tôi sẽ cử người đến, tiến hành can thiệp tâm lý cho Bạch Khởi.”