Hoắc Tây quay về phòng thay quần áo.
Trương Sùng Quang đi vào, đầu cô không hề ngoảnh lại: “Tôi thay quần áo mà cậu cũng phải xem?”
Nhưng cô đã đánh giá thấp độ dày da mặt của cậu.
Trương Sùng Quang ôm nhẹ cô từ phía sau, giúp cô cài khuy áo lót, hiển nhiên cũng chiếm được chút ích lợi. Mặt cậu cuối cùng chôn trong gáy cô: “Ở nhà không tốt sao? Tôi làm cơm Ý cho cậu ăn.”
Hoắc Tay nghiêng mặt: “Hôm nay tôi muốn ăn đồ Thái Lan.
Cô vỗ vỗ khuôn mặt cậu, khoác thêm áo khoác ngoài chuẩn bị đi.
Trương Sùng Quang tâm trạng vẫn rất tốt tiễn cô đến cửa: “Vậy tôi ở nhà làm việc! Về sớm một chút, tôi nấu cho cậu chút rượu hoa quả nữ nhi hồng.
Hoắc Tây cúi đầu đổi giày, cũng không biết có nghe rõ không.
Chỉ là lúc cô rời đi không khỏi không nhìn lại Trương Sùng Quang, cậu nhận được cuộc gọi, đang đứng trước cửa sổ sát đất nói chuyện, trên
người là đồ ở nhà nhưng vẫn đẹp trai anh tuấn, giống như… bổ của cô vậy.