Cô không phải người thích đế người giúp việc theo giờ làm chuyện này.
Nhưng Trương Sùng Quang là năm…
Cô lại nghĩ, cậu đáng đời.
Cậu là kẻ ăn cháo đá bát, cô sai bảo cậu, đáng đời.
Hoắc Tây nghỉ ngơi hai ngày, vốn phải đi làm, nhưng lại đúng lúc đến cuối tuân nên cô nghỉ thêm hai ngày nữa. Cô mới chuấn bị hẹn người khác đi ăn cơm, Trương Sùng Quang lại từ thư phòng đi vào, trong tay còn cầm điện thoại.
Cậu nói: “Bố bảo chúng ta về nhà ăn cơm!”
Hoắc Tây nằm trên ghế salon đọc sách, đôi chân thon dài gác lên salon. Cô lạnh nhạt nói: “Là bố tôi! Không phải bố cậu! Đừng có gọi linh tinh!”
Trương Sùng Quang cười khẽ: “Cái này mà em cũng trah với anh à? Không phải khi còn bé em luôn bảo anh gọi thế à?”