Một lát sau, Trương Sùng Quang mang nước ấm vào. Hoắc Tây nhận lấy, bóc thuốc, nhưng thấy cậu nhìn mình chằm chằm thì lại cười nhạt: “Cậu đừng mong tôi sinh con cho cậu.”
Trương Sùng Quang không nói gì.
Hoắc Tây không thích uống thuốc, uống vào
sẽ không thoải mái, tính khí cũng không tốt. Cô đá cậu: “Đi dọn thư phòng đi! Đặc biệt là cái ghế salon đó, dùng máy giặt ghế salon mà giặt… Aizz, tôi tiêu tám mươi vạn mua từ Ý về đó! BỊ cậu làm hỏng mất.”
Trương Sùng Quang thoải mái xong thì lại đuối lý.
Hoắc Tây nghỉ ngơi, cậu đi làm việc, đến khi quay về thì đã rất khuya rồi.
Hoắc Tây không ngủ.
Cô không thoải mái dựa vào đầu giường, nhìn cậu chằm chằm: “Trương Sùng Quang, cậu cho tôi uống thuốc tránh thai hay thuốc độc thế? Sao bụng tôi đau thế?”