CÔ quay về phòng đánh răng rửa mặt rồi thay áo quần đi ra, vần là bộ đồ đồng phục nhưng xinh đẹp.
Khi cô ăn cơm, Trương Sùng Quang mang những chiếc vali đến phòng ngủ.
“Này, cậu định sống đây à?”
Giọng điệu của Trương Sùng Quang có chút thản nhiên: “ .”
Hoắc Tây mặc kệ cậu.
Cô nhấp một ngụm sữa đậu nành đậm đặc, và còn bánh hành nữa, cũng không biết làm sao với một tay mà cậu có thể làm được.
Ăn xong cô chuấn bị đi làm.
Cô vào phòng ngủ lặng lẽ dựa vào cửa phòng thay đồ nhìn Trương Sùng Quang treo quần áo vào tủ giống như người đàn ông gia dinh, đồ công sở là đồ công sở, đồ thường ngày là đồ thường ngày.
Khá tinh tế.
Hoắc Tay nhìn một tay linh hoạt của của cậu cũng không định giúp đỡ.
Cô lên tiếng: “Nói trước nhé, nhiều nhất là nửa tháng thì cậu phải chuyển đống đồ này đi.”