Cô miệng cứng nhưng thân thể lại khá thành thật, lúc mơ màng sắp ngủ, cô lại lật người vùi vào lòng cậu.
Giống như lúc nhỏ vậy, ôm lấy eo cậu.
Trương Sùng Quang không xác định được bản thân có nghe thấy cô gọi tên mình hay không, cô nhỏ giọng gọi Trương Sùng Quang, phía sau nói gì đó nhưng cậu không nghe rõ, cậu cố gắng muốn nghe nhưng sau đó Hoắc Tây lại không nói nữa.
Đêm dài…
Cậu lại không hề buồn ngủ, nhưng không phải vì dục vọng.
Mà cuối cùng cậu đã được ôm người này.
Cho dù là dùng thủ đoạn ti tiện nhất, cuối cùng cậu vẫn được ôm lấy người này… Trong đêm tối, Trương Sùng Quang khẽ động cánh tay bị thương.