Cậu chỉ chăm chú nhìn cô, sau đó rời đi, ra ban công rút một điếu thuốc bình ổn lại cảm xúc trong lòng.
Lúc ở bệnh viện.
Cậu nói với bản thân mình, chỉ là muốn tiếp xúc thêm với cô, nhưng cậu không lừa nối bản thân mình.
Cậu muốn làm với Hoắc Tây, từ thân thể đến tim đều muốn.
Mười phút sau, Hoắc Tây bưng mì ra, gọi cậu một tiếng: “Ăn thôi!”
Trương Sùng Quang nghiêng đầu nhìn qua thì thấy Hoắc Tây cúi đầu xuống, dáng người mảnh khảnh và có chút yếu đuối hiếm thây, trông rất thu hút.
Cậu đi qua ngồi xuống ăn một miếng mì.
Ngon hơn nhiều so với cậu tưởng tượng, mùi vị rất ổn, cậu nâng mắt: “Cậu thật sự biết làm?”