Mãi đến khi đi vào chung cư.
Hoắc Tây đi thẳng vào phòng bếp, buổi tối cô uống ít rượu, vẫn chưa ăn cơm nên hơi đói.
Trương Sùng Quang dựa vào sô pha nghỉ ngơi.
Cô hỏi cậu: “Mì trộn tóp mỡ được không?”
“Cậu biết nấu cơm?”
Hoắc Tây cởi áo khoác ngoài, ném lên sô pha: “Không biết thì sao? Làm sao đế hầu hạ cậu chủ đây?”
Cô nói xong, hai người đều im lặng một lúc.
Nhất là Trương Sùng Quang, cậu im lặng nhìn cô một lúc lâu mới khàn giọng nói: “Đế tôi làm cho!”
“Không cần!”
“Tay cậu mà bị thương nữa, tôi còn phải hầu hạ cậu cả đời sao?”
Trương Sùng Quang đi theo vào bết, Hoắc Tây quay lưng với cậu làm đồ ăn đêm, vóc dáng cô cao ráo, chỉ bóng lưng thôi cũng đủ đẹp rồi.