Dưới ánh đèn, bọn họ nhìn đối phương chăm chú.
Ai cũng không muốn chịu thua, ai cũng không muốn từ bỏ sự kiên trì của mình, mãi đến khi Hoăc Tây thấy mắt mình có chút chua sót.
Cô mới thấp giọng khàn khàn lên tiếng.
“Chẳng thú vị gì cả!”
“Trương Sùng Quang, chúng ta bắt đầu lại cuộc sống mới ròi. Tám năm trôi qua chắc chắn cậu cũng hiểu tôi rồi chứ, mà tôi đối với cậu cũng biết rõ, chỉ dựa vào việc ngủ với nhau hai lần do cảm xúc mãnh liệt, ngoài ra thì giữa chúng ta còn có gì chứ? Nếu cậu nhất quyết muốn nói đến tình cảm thì cũng đã là chuyện từ rất lâu rồi.”
Hoắc Tây khẽ xua tay: “Cậu quay về đi! Dạo này tôi bận rộn với một vụ án rất mệt rồi, Lục Thước bên kia tôi cũng phải khích lệ tinh thần! Tống giám đốc Trương, thực sự tôi không có sức lực chơi trò tình cảm với cậu đâu.”