Lục Thước dẫn Lục Huân về.
Cậu thương cô nên kêu cô ngồi trên sô pha xem tivi chút, bản thân cậu đi nấu cơm.
Khi Lục Huân xem tivi thì cậu rửa một dĩa dâu ra,
Từng trái đỏ tươi, trông rất đáng yêu.
Lục Huân thích được ôm trong lòng, sau khi ăn một trái cô lấy một trái cho Lục Thước.
Lục Thước không ăn những thứ này, cậu nghiêng người hôn một cái ở trên môi cô, cười rồi tiếp tục nấu cơm.
Lục Huân đỏ mặt.
Nhưng cô lại muốn ở cùng với cậu vì thế bưng đĩa đi theo vào nhà bếp giống như một con sâu vậy.
Lục Thước dứt khoát bế cô lên bàn ăn.
Lục Huân nhìn cậu vén tay áo lên, chiếc đồng h’ô mấy triệu đó, cô lên tiếng hỏi: “Em có thể sống ở chỗ bố mẹ em, như vậy anh không cần cực khố như vậy nữa.”