Sự thật là cậu đã chuẩn bị biệt thự.
Nhưng đang sửa chửa muốn dọn vào làm sao cũng phải nửa năm.
Nửa năm này cậu muốn ở đây với Lục Huân.
Lục Huân khá nghe lời cậu, cô lại không muốn gì hết nên đã ngoan ngoãn gật đầu.
Khi cậu sắp đi, cô lại đột nhiên kéo tay cậu lại.
“Làm sao vậy?”
Tối hôm qua thoải mái hoàn toàn, Lục Thước quả thật không cần quá ấm áp ôm người ở trong lòng dùng thảm quấn lại.
Lục Huân đưa cánh tay trắng ra, ôm lấy cố cậu.
Cô cắn môi nhỏ tiếng nói: “Tối hôm qua anh không dùng cái đó! Trước đó đều dùng!”