Đây là đêm tân hôn của bọn họ.
Cậu không cho cô mặc cái khác, cơ thể trắng ngần đó chỉ mặc chất liệu tơ ren mềm mại, dường như lại che hết toàn bộ nhưng lại gần như không che được gì, cô ngại ngùng che cơ thế lại.
Lục Thước cúi đầu, hôn cô cách lớp áo.
Vật nhỏ Lục Huân ngại ngùng như thế, mặt nhỏ của cô bất lực dựa vào vai cậu, mặc cho cậu muốn làm gì, nhưng Lục Thước chê không đủ, cậu muốn cô cũng như thế với bản thân.
“Lục Thước!”
Cánh mũi của Lục Huân hơi run, cô vừa sợ hãi vừa mong chờ.
Bọn họ là lần đầu của nhau, tất cả kinh nghiệm bọn họ có đều cho đổi phương, tất cả đều mới lạ và kích thích…
Giọng nói của Lục Thước khàn khàn: “Anh đi tắt đèn.”