Lục Huân có chút ngại ngùng.
Chuyện nam nữa, nước chảy thành sông là tốt nhất, Lục Thước nói thẳng ra như vậy cô thật sự có chút không quen, vì thế có chút ý giả vờ chối từ.
Sao Lục Thước không biết.
Một tay mở cửa xa, rất yêu thương bế cô xuống xe, áo khoác của cậu còn chưa khoác lên cứ như vậy bế cô vào thang máy lên lầu.
Lục Huân mặc áo lông màu trắng rộng rãi, giống như chú thỏ co rúc trong lòng cậu.
Vừa dễ thương vừa ngoan.
Đến thang máy, Lục Thước có chút không nhịn được, hôn vào đầu mũi nhỏ của cô.
Yêu không rời được.
Cánh mũi của Lục Huân run nhẹ, gọi anh một tiếng: “Lục Thước.”