Cậu ấy đã cởi áo khoác ngoài ra từ lâu, chỉ còn lại một chiếc áo len màu xanh đậm cực kỳ đẹp.
Cậu ấy xoa đầu Lục Huân khẽ nói: “Em tự giữ lấy đi, sau này anh sẽ lắp em một két an toàn trong nhà cho em, lắp một cái to một chút, sau này mỗi năm đồ mà anh tặng em thì em cứ để vào trong đó, đợi khi già đi thì đem chia cho dâu con chúng ta.”
Lời này nghe có vẻ ngại.
Lục Huân không chịu: “Em đâu muốn sinh
nhiều như vậy đâu.”
Lục Thước lại muốn có con cái, cậu ấy lấm bẩm: “Hai đứa được không?”
Cậu ấy có em gái, cậu ấy biết hơi ấm của anh em.
Lục Huân khịt mũi coi như đồng ý.
Lục Khiêm nhìn bọn họ sến sẩm, cảm thấy ngọt đến mức sâu răng, đứa con trai này của ông quả đúng là con hơn cha rồi.
Cả nhà sôi nối ăn cơm.
Sau bữa cơm, Lục Khiêm không giữ bọn họ lại, đuổi bọn họ đến nơi gọi là thế giới của hai người.
Lục Huân cảm thấy không thỏa đáng.