Lục Huân nhìn cậu ấy cười.
Lục Huân không nói những chuyện khác, cậu ấy chỉ sờ vào đầu cô ấy rồi thay cô ấy phủi bụi trên người cô ấy: “Đi thôi, đi đến chỗ bố mẹ ăn cơm.”
Lục Huân ngoan ngoãn được cậu ấy dắt đi.
Lòng bàn tay của cậu ấy ấm áp, bóng lưng của cậu ấy rất tuấn tú, ngay lúc này cô cảm thấy chút chuyện hồi nãy chẳng là gì cả.
Ngồi vào bên trong xe.
Cô nhìn thấy chú thỏ đáng yêu không nỡ ăn.
Lục Thước thắt dây an toàn xong nghiêng người nhìn cô ấy cười: “Nếu em thích thì anh cho
người đặc biệt làm cho em ăn.”
“Không cần đâu, sẽ béo lên mất.”