Lục Huân nhát gan, nhưng lúc này vô cùng kiên định.
Người phụ nữ đó nhìn cô ấy chằm chằm rất lâu, bà ta cười: “Bình thường thấy cô im lìm chẳng nói được mấy câu, nhưng lại có vẻ rất ghê gớm, đã xem thường cô quá rồi.”
Dù sao bà ta vẩn không can tâm và rút tờ chi phiếu trong túi ra.
Viết một tờ hai trăm tám mươi ngàn đưa cho Lục Huân, sau đó bảo Lục Huân cút đi
Lục Huân cầm tờ chi phiếu, khi cô ấy đứng dậy lại lấy hết dũng khí: “Thật ra bà thật bất lịch sự, tôi cũng không muốn bán chiếc váy cưới này cho bà đâu.”
Người phụ nữ đó trừng mắt lên, không dám tin bản thán mình đang nghe điều gì.
Lục Huân nhìn thấy bà ta trời sinh khỏe mạnh, cơ thể nhỏ bé của mình sợ trụ không nối hai cái tát của bà ta, cô ấy kiên cường lại nhát gan thu dọn đồ đạt chạy thật nhanh, ngay cả Lục Thước cũng không nhìn thấy.