Ông Tư tức giận đến mức cái mũi méo ra.
Tư An Nhiên muốn lý luận với Hoắc Tây,
Hoắc Tây vổ nếp nhăn trên quần, khẽ nói: “An Nhiên, người lớn nói chuyện trẻ con không được xen vào! Muốn nói chuyện với tôi, cô còn chưa đủ tư cách!”
Người xung quanh nghe được thì trợn mắt há mồm!
Đã nghe nói con gái Hoắc Minh ngang ngược từ lâu, nhưng cũng chỉ nghe nói thôi, hôm nay được gặp một lần, quả đúng là như thế.
Hơn nữa cô còn bao che khuyết điếm!
Lục Thước đã mạnh mẽ như vậy, lại còn thêm Hoắc Tây không nói đạo lý, đám người nhà họ Tư kéo bố con Tư đi!
Trong phòng họp, chỉ còn lại một đám lão già.
Hoắc Tây nhìn bọn họ: “Sao vậy, còn không đi à? Chờ ông cậu của tôi đến tiễn mấy người ư?”
Có người buồn bực mở miệng dẫn đầu nói: “Cổ phiếu Lục Thị giảm không ngừng, dù sao mấy người cũng phải đưa ra một lời giải thích chứ!”