Lục Thước lặng lẽ nhìn cô ấy.
Rất lâu sau đó, cậu mới nói nhỏ: “Anh không muốn cưới ai hết, chỉ muốn cưới Tiếu Huân của chúng ta thôi.”
Lục Huân cắn nhẹ môi dưới.
Sau đó, cô ấy đế hợp đồng lên đùi cậu, xoay người ký tên của mình.
Nghiêm túc mà trịnh trọng!
Viết xong, ngón tay mảnh mai của cô ấy run rấy, nửa ngày sau cũng không ngước mắt lên.
Lục Thước nhẹ nhàng nắm chặt tay cô ây.
Sau đó cô ấy bị cậu ỏm vào trong ngực, nụ hôn nhẹ nhàng rơi lên trán cô ấy, cực kì trân trọng… Ngay tại giây phút yên tĩnh đẹp đẽ này, bà Liễu ở bên ngoài gọi Lục Thước ra ăn sáng.
Lục Huân hơi không nỡ.