Lục Thước vẫn nằm trên người cô ấy, hôn lên
đầu mũi của cô ấy: “Thích không?”
Cô ấy yếu ớt tỉnh lại.
Cô ấy cũng hơi xấu hố, sau đó sự kích tình tạm thời xua đi muộn phiền lại bừng tỉnh, cô ấy nhẹ nhàng ôm cổ của cậu, mơ hồ ừ một tiếng.
Lục Thước tinh tế hôn cô ấy khắp nơi…
Hôn nhau, không khỏi hôn sâu với cô ấy, cậu cũng không làm thêm một lần nữa, cứ dùng tư thế đó vuốt ve cô ấy…
Chờ đến khi cả hai kiệt sức, tê liệt trong ngực nhau.
Lục Thước cúi đầu hôn lên tóc cô ấy, khàn giọng nói: “Những ngày này em cứ ở nhà đi, đừng đi đâu nữa.”
Cậu không muốn cô ấy bị những lời đồn kia vu khống,
Tiểu Huân nhát gan lại yếu ớt như vậy, những lời khó nghe kia, cậu không muốn cô ấy nghe thấy dù chỉ một chữ.