Hoắc Minh miền cưỡng hài lòng.
Hoắc Tây đi về phía cầu thang, vẫy tay: “Kiếp sau đi!”
Cái mặt già của Hoắc Minh không có chỗ mà đế, dù nói là tên nhóc Trương Sùng Quang này có lỗi với Hoắc Tây, nhưng làm Hoắc Tây trở thành như thế này, người làm bố như ông đúng là… xấu hổ không dám gặp người.
Lúc này, Hoắc Doãn Tư lật tạp chí.
Cậu bé chậm rãi nói: “Không phải nói là phù sa không chảy ruộng ngoài sao, anh Sùng Quang lớn lên cũng khá đẹp, sự nghiệp lại tốt, cái gien này cũng không làm chị con bị thiệt, tình huống
xấu nhất cũng chỉ là mang thai rồi sinh con ra thôi, bố, bố nói xem có đúng không?”
Hoắc Minh:…