Một lúc sau, Hoắc Tây nhạt nhẽo mở miệng: “Không cần, tôi tự bắt xe.”
Dáng vẻ cô rời đi cực kỳ thoải mái, không hề dây dưa dài dòng.
Trương Sùng Quang ngồi ở bên kia.
Thủy tinh trên bàn phản chiếu bóng dáng cậu, rõ ràng cậu rất đẹp trai, nhưng lại chật vật như vậy.
Cậu biết nhà hàng này.
Chú Hoắc và dì ôn đã từng đến đây, vào lễ Nô-en năm ấy, bọn họ chia tay.
Dì Ôn ăn cơm với giáo sư cảnh ở đây,
Chú Hoắc ở bên ngoài chịu tuyết lạnh đứng suốt hai tiếng.
Tinh cảm, đúng là một vòng tròn!
Trời tháng hai rét tháng ba, Hoắc Tây đi ra ngoài thì hít phải một hơi khí lạnh.
Cô đang muốn gọi xe thì điện thoại lại reo lên.