Hoắc Tây cầm cặp lặng lẽ suy nghĩ, người này ở trên giường thật sự không hề biết nhịn, muốn điên thế nào thì điên thế ấy, hơn nữa không
hề chê bấn.
Cô đi qua, cầm cặp gõ lên thân xe.
“Tống Giám đốc Trương đang đợi người sao?”
Trương Sùng Quang chăm chú nhìn cô, hếch cằm lên: “Lên xe.”
Hoắc tây cười: “Tôi tự lái xe mà! về sau không cần đến, nếu thật sự cần thì chúng ta đến thẳng quán rượu không đỡ việc hơn sao, người qua lại…”
Trương Sùng Quang chỉ hận không thể chặn cái miệng của cô lại.
Cậu xuống xe, kéo cô lên xe.
Hoắc Tây ngồi bên cạnh cậu, cởi giày cao gót, cũng không nói chuyện.
Hôm nay cô rất mệt mỏi.
Buổi sáng mở phiên tòa, giữa trưa làm bậy lăn qua lăn lại suốt hai giờ, buổi chiều buổi tối lại vì chuyện của Lục Thước mà bận rộn hơn nửa ngày, đến bây giờ cô cũng chưa được ăn một miếng cơm.