Hoắc Tây kêu lên đau đớn.
Cô ngấng đầu nhìn người đàn ông phía trên, cô thấy cậu điên rồi, chính cô cũng hơi điên rồi.
Cơ thể như không phải của mình nữa.
Cô ôm cổ cậu, lắc lư, hôn cậu: “Kỹ thuật tốt như vậy, cậu từng luyện trên bao nhiêu người đó?”
Trương Sùng Quang không nói gì.
Vào lúc như thế này cậu vẫn nhịn được, kiên trì chỉ để cô thoải mái thôi.
Cậu gục bên cổ của cô, dụ cô mở miệng.
“Cậu nói đi, cậu có thích hay không?”
Hoắc Tây rất thích, cô cầm khuôn mặt tuấn tú của cậu, thấp giọng nói: “Vào phòng nghỉ đi.”